Last updated Wed 04 Jun 2008 Member since June 2006
hay sang song, wa nha tui choi
khong choi voi yahoo nua khi biet duoc yahoo360plus la duoi su quan ly hop tac cua yahoo va nha nuoc VN.
Nen TA da chuyen nha qua Multiply. xin ghe tham ntananh.multiply.com va tiep tuc lam ban
THONG TIN CUA TAP CHI DAN VAN
DANVAN MAGAZINE
POSTFACH 50 01 62
44871 BOCHUM – GERMANY
Email: tapchidanvan@yahoo.de
Entry for May 25, 2009
Câu chuyện tôi sẽ kể với các bạn dưới đây là chuyện mới xảy ra, còn nóng hổi. Rất tiếc tôi không có máy hình ngày hôm đó nên không thể ghi lại các hình ảnh cho các bạn xem để làm bằng chứng. Tôi chỉ viết lên đây với cảm xúc của một người Việt cảm thấy bị sỉ nhục trước một nỗi nhục do các quan chức Việt Nam trong Đại sứ quán VN tại Nhật gây ra. Bạn tin hay không thì tùy nhưng mà là chuyện có thật.
Câu chuyện xảy ra vào thứ 6 tuần vừa qua ( ngày 15 tháng 5 năm 2009) tại Đại sứ quán VN ở Tokyo. Đoàn chúng tôi gồm các quan chức cảnh sát giao thông của tỉnh Saitama đến Đại sứ quán để yêu cầu Đại sứ quán VN giải thích và chứng thực về một Quyết định liên quan đến việc đào tạo, cấp bằng lái xe do ông Bộ trưởng giao thông vận tải VN Hồ Nghĩa Dũng ký gần đây đã làm phiền phức đến nhiều người VN làm việc và học tập ở Nhật khi xin đổi bằng lái xe của Nhật do Bộ Ngoại giao VN mà cụ thể là Đại sứ quán VN đã không thông báo khiến cảnh sát Nhật không thể cấp đổi bằng lái cho họ được do so sánh với quy định cấp bằng lái cũ của VN. Nhưng chuyện tôi sẽ kể không phải chuyện này mà là cái tôi chứng kiến tại Đại sứ quán ngày hôm đó.
Khi chúng tôi vào Đại sứ quán thì chỉ có những người Nhật và VN đang làm thủ tục xin VISA ở đó đang xúm xít quanh một cô gái Việt và bàn tán xôn xao, cùng với một anh chàng Nhật chồng cô ta đang la lối đòi kêu cảnh sát. Còn tại các bàn tiếp tân , làm việc không có một nhân viên Đại sứ quán nào cả. Khi tôi gõ bàn làm việc của họ, nói bằng cả thứ tiếng Nhật Việt để hỏi thì cũng không có một tiếng trả lời từ bên trong.
Một ông già tự xưng là giám đốc một xí nghiệp Nhật thấy tôi đứng kêu hoài thì đến vỗ vai tôi nói rằng : "Nhân viên đại sứ quán ở đây bỏ chạy hết rồi, ông kêu cũng không có ai trả lời đâu. Tôi ngồi ở đây từ đầu , chứng kiến hết tất cả vụ việc. Tôi tính xin VISA 3 tháng sang VN tìm cơ hội đầu tư , nhưng thấy cảnh này nản quá, không muốnđi nữa, đang đợi họ trở lại để kêu họ trả lại Passport đây ".
Tôi hỏi :"Chuyện gì đã xảy ra vậy, khủng bố à".
Ông già: " Tôi không biết tiếng Việt nên không biết cái gì xảy ra, chỉ là tôi thấy cô gái kia đến làm giấy tờ, nói chuyện gì đó với nhân viên Đại sứ quán hình như bằng tiếng Việt nam , xong rồi khi cô gái cất cái Passport thì phải có màu xanh vào xách thì họ bắt đầu cãi nhau và cô gái tính bỏ đi, sau đó thì người nhân viên Đại sứ quán nhảy qua bàn làm việc , rượt theo giật cái xách đang đeo trên vai của ta khiến cái xách của cô ta bị đứt quai và cô ta té dập đầu cạnh bàn, ông thấy máu còn chảy đầy ra đấy. Khốn nạn thật. Tôi không nghĩ rằng họ là nhân viên ngoại giao được giáo dục đàng hoàng, cách làm việc giống côn đồ quá, cứ như là phim vậy".
"Sau đó thì sao" . Tôi hỏi.
Ông già :" Sau đó thì cô ta ôm mặt đầy máu chạy ra ngoài xe kêu chồng cô ta vào, cái anh chàng trẻ đang la hét nãy giờ bên kia, đòi gọi cảnh sát và xe cứu thương đến xử lý đấy. Khi anh ta la hét chạy vào , la toáng bằng tiếng Nhật đòi kêu cảnh sát và luật sư thì các nhân viên ở đây hình như không hiểu tiếng Nhật nhưng qua thái độ của anh chàng đó thì hình như họ sợ thì phải và đột nhiên họ rùng rùng bỏ chạy hết. Báo hại chúng tôi cả đám người ngồi đây đợi không biết bao giờ mới xong giấy tờ của mình , tôi còn nhiều việc ở công ty chắc là đợi họ trở lại để lấy giấy tờ đi về thôi. Tôi nghĩ Đại sứ quán là bộ mặt của Quốc gia mà còn như thế này thì ở VN chắc còn khủng khiếp hơn phải không ? À, mà cậu cũng định đi VN à. Tôi cảm thấy bất an quá. ".
Tôi trả lời :" Xin lỗi ông , tôi là người VN, tới đây có công chuyện, tự tôi cũng cảm thấy sỉ nhục về chuyện này bởi vì tôi là một người VN . Tôi xin lỗi ông vì cái chỗ nhơ nhớp này đã làm ông bất an. Xã hội nào cũng vậy thôi. Dân chúng trong nước của tôi hiền lành và đàng hoàng chứ không có côn đồ như những tên làm việc ở đây đâu. "
Quay lại chỗ vợ chồng cô gái tôi lại hỏi cô ta :"Chuyện gì xảy ra vậy, vết thương có nặng không ?thằng nào đánh em, kêu chồng em bình tĩnh, cầm máu trước hết cái đã". Anh chàng Nhật bổn chồng cô gái thấy tôi nói tiếng Việt nghĩ tôi là nhân viên Đại sứ quán nên đột nhiên nhào tới nắm cổ tôi và hét lên " Đồ khốn nạn, tại sao chúng mày đánh vợ tao đến như vậy".
Gạt tay anh ta ra tôi nói :" Bình tĩnh, tôi là nhân viên công vụ, thông dịch của cảnh sát, những người đi với tôi là cảnh sát, từ từ nói chuyện, thẻ nhân viên của tôi đây" . "Ê, Konishi , cho anh ta coi Sổ tay cảnh sát viên của mày ", tôi gọi người cảnh sát tên Konishi đi cùng với tôi.
Nghe nói tới chữ cảnh sát thì mặt anh ta dịu lại và đổi thái độ ,xin lỗi tôi. Sau đó kể hết tự sự cho các cảnh sát đi với tôi và nhờ họ lập biên bản. Nhưng các cảnh sát nói rằng họ không phải cảnh sát viên của Tổng nha cảnh sát Tokyo đồng thời Đại sứ quán VN đây là vùng đặc quyền ngoại giao nên họ không có nhiệm vụ cũng như quyền lập biên bản. Ông sếp đi cùng với tôi kêu mỗi người rút danh thiếp đưa ra cho anh ta và nói rằng nếu anh ta muốn kiện tụng ra tòa thì cả nhóm có mặt hôm nay họ sẽ ra tòa làm chứng.
Anh bạn cảnh sát Nhật của tôi ra xe lấy bông băng cứu thương vào băng bó cầm máu cho cô ta xong thì cô gái kể cho tôi nghe rằng cô ta tên là Hoa , dân ở quận Tân Bình , Sài gòn mới lấy chồng sang Nhật hơn một năm, hôm nay cô ta đến Đại sứ quán để gia hạn lại cái Passport nhưng sau khi làm xong thì người nhân viên Đại sứ quán nhũng nhiểu làm tiền , đòi cô ta trả tiền dịch vụ 60000 yen ( khoảng 600 USD). Cô ta bất bình vì giá niêm yết gia hạn giấy tờ không phải như vậy nên đã xảy ra cãi vả. Người nhân viên đã chửi cô ta rằng " Địt mẹ, mày là con điếm Nhật", giận quá nghĩ rằng không thể nói chuyện với những người vô học như vậy nên cô ta chỉ bỏ lên bàn trả đúng số tiền theo giá niêm yết và đi về. Cô ta không ngờ rằng nhân viên Đại sứ quán giở thói côn đồ giật xách từ phía sau làm cho cô ta té ngữa vào cạnh bàn và bị thương như vậy.
Nghe đến đấy máu nóng của tôi nổi lên, thú thật lúc đó có thuốc nổ thì tôi cũng cho nổ tung cả cái tòa đại sứ VN nhơ nhớp này, còn chuyện hậu quả thế nào tính sau.
Tôi nói với ông sếp đi cùng: "Tôi nghĩ hôm nay tôi không thể dịch làm việc ở đây được, bởi tôi mà thấy mặt mấy thằng nhân viên lưu manh của Đại sứ quán này chắc tôi ra xe của ông vác súng vô bắn tụi nó hết. Tôi chịu hết nổi rồi. Nhục nhã quá. ".
Cũng may có cô gái Việt nam cũng là thông dịch viên cho một hãng nào đó ngồi gần, nghe nói như vậy nên kéo vai tôi. "Dzậy chú về đi, nếu chuyện không quan trọng thì sẵn thông dịch cho hãng ,cháu dịch giùm mấy ông này luôn cho, cháu thỉnh thoảng cũng có đi làm thêm thông dịch cho cảnh sát, cháu hiểu nguyên tắc làm việc của mấy chú. Cháu đi dịch ở đây nhiều lần, không có máu me chảy bị thương chứ mấy cái cảnh làm tiền của mấy ổng gần giống như dzầy cháu thấy nhiều lần cũng quen rồi. ".
Trao đổi với sếp và nhờ cô gái dễ thương dịch giùm tôi bỏ đi ra ngoài xe ngồi, lấy gói thuốc của tên bạn cảnh sát hút một hơi 3 điếu dù đã bỏ thuốc gần 5 năm mới cảm giác gần bình tỉnh trở lại, nhưng hình ảnh những người Nhật ngồi cười , bàn tán với vẻ khinh mạn, câu nói của ông già người Nhật cứ đeo theo ám ảnh tôi.
NHỤC.
Nhục thật, ước gì tôi sinh ra không phải là người Việt nam để có thể tâm bình khí hòa trước những nỗi buồn mang tên Việt nam do cái tập đoàn cầm quyền ngu dốt đang gây ra.
Monday May 25, 2009 - 10:55am (JST)
| May 20, '09 10:51 PM |
VĂN PHÒNG CỰU THỦ TƯỚNG VNCH NGUYỄN BÁ CẨN
-------
California , ngày 20 tháng 05 năm 2009
Kính gởi: Quí đồng hương Việt Nam và các đòan thể trong và ngòai nước
Thưa quí vị,
Văn Phòng Cựu Thủ Tướng VNCH Nguyễn Bá Cẩn đau buồn thông báo cùng toàn thể quí đồng hương Việt Nam và các đòan thể trong và ngoài nước, Cựu Thủ Tướng VNCH Nguyễn Bá Cẩn sau gần một năm lao tâm, lao lực để chuẩn bị hồ sơ đệ nạp về thềm lục địa đúng thời hạn qui định với Liên Hiệp Quốc, đã bất ngờ đột quị và từ trần lúc 4giờ 30 sáng ngày 20 tháng 5 năm 2009 tại Regional Medical Center, thành phố San Jose, tiểu bang California, Hoa Kỳ. Linh cữu sẽ được quàn tại Nghĩa Trang Oak Hill số 300 Curtner Avenue, San Jose, California 95125. Điện thọai 408-297-2447.
Theo tang gia, chương trình tổng quát tang lễ được tổ chức như sau:
- Ngày thứ bảy 23-05-09 : Thăm Viếng và Lễ Phủ Kỳ VNCH
- Ngày chủ nhật 24-05-09: Thăm Viếng và Cầu Kinh
- Ngày thứ hai 25-05-09: Thăm Viếng và Cầu Kinh
- Ngày thứ ba 26-05-09: Thăm Viếng và Cầu Kinh
- Ngày thứ tư: 27-05-09: Thánh Lễ Cầu Hồn tại Nhà Thờ Maria Goretti lúc 10 giờ AM
và Lễ Hạ Huyệt tiếp ngay theo sau tại Nghĩa Trang Oak Hill, San Jose
Chương trình chính thức tang lễ sẽ được công bố chi tiết trong một thời gian ngắn sau khi được đúc kết.
Nhân đây, chúng tôi xin được cãm tạ lời phân ưu, thăm hỏi của các đòan thễ và đồng huơng khi được biết tin buồn về sự ra đi quá đột ngột của cựu Thủ Tướng VNCH Nguyễn Bá Cẫn.
Trân trọng.
Chánh Văn Phòng
Võ Duy Thưởng
Lâu nay tôi không viết blog, không comment vì tôi sợ. Tôi nghe được những thằng bạn làm bên an ninh nói rằng đang thực hiện những chỉ thị của cấp trên rất quyết liệt để tìm ra dấu vết tông tích của những blogger “có vấn đề” để có cách xử lý thích đáng. Tôi thực sự sợ, có lẽ là tôi hèn nhát. Nhưng hôm nay tôi muốn viết, tôi buộc phải viết, tôi không giải thích được tâm trạng của mình lúc này, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng một sự thôi thúc phải nói ra những gì mình suy nghĩ cho nhiều người đọc. Sự thôi thúc đó đến từ đâu tôi cũng không chắc, nhưng thật tình là tôi vẫn rất run sợ khi post bài này, tôi không phải là người dũng cảm, nhưng tôi thấy mình cần làm điều đó. Và tôi cũng chỉ có nơi này để viết, để nói ra được sự thật, blog là nơi duy nhất ở xã hội này người ta có thể nói thật, còn lại đều là một cuộc sống dối trá với chính mình và mọi người.
Tôi đã gần 50 tuổi, đang làm cho một viện nghiên cứu của Nhà nước, đã được 15 năm tuổi Đảng. Thật lòng là tôi đã nghĩ đến việc ra khỏi Đảng nhưng lại không dám thực hiện, tôi không đủ can đảm và mạnh mẽ để chấp nhận một cách kiếm sống mới hoàn toàn mà tôi không tự tin với nó. Mà bỏ Đảng thì chỉ còn cách bỏ cơ quan. Đã suy nghĩ rất nhiều cách mưu sinh khác nhưng vẫn không thấy cái nào là được. Các con tôi phải còn vài năm nữa mới có thể tự lo được. Lương hai vợ chồng cộng lại mới hơn chục triệu. Riêng tôi mỗi năm được thêm vài công trình nghiên cứu, chia ra cũng được khoảng 30-40 triệu đồng. Cái này chính là bổng lộc mà cấp trên ban phát vì nghiên cứu cho có, xong cho vào tủ, chủ yếu là viết theo ý muốn cấp trên rồi lập hội đồng khen nhau mấy câu, thế là xong. Giàu thì chủ yếu là các sếp lớn vì đề tài nào các sếp cũng có tên để chia tiền dù chẳng làm gì, có khi cũng chẳng nhớ nổi cái tên đề tài. Còn chưa kể những thứ quyền lợi mua sắm khác. Nói chung là nếu lên được trưởng phòng thì không phải lo tiền bạc, người ta cúng cho mình. Do vậy mà trong nội bộ người ta đấu đá giành giật nhau ghê lắm, vào Đảng cũng chỉ hy vọng lên được chức cao hơn. Nói thật là ngày xưa tôi vào Đảng cũng với động cơ như thế, nhưng không nghĩ rằng như thế chỉ mới là cái bắt buộc sơ đẳng, muốn ngoi lên được đòi hỏi phải nhiều thủ thuật lắm, và phải biết luồn cuối thật giỏi, chà đạp người khác mà không bị cắn rứt. Mà cả 2 cái này tôi đều dỡ, có lúc thấy phải làm nhưng làm cũng không đạt yêu cầu. Chuyên viên như tôi (dù là được xếp vào ngạch cao câp) bây giờ toàn phải nói vẹt, nói dối đến mức mất tư cách mà chẳng biết phải làm sao. Giờ mới thấy mình hèn nhưng đã muộn. Tự an ủi trấn an mình “mưu sinh mà, thôi đành vậy…”
Những người Đảng viên như tôi mình bây giờ chiếm đa số tuyệt đối trong Đảng, đến 95%. Hồi tháng 4 năm ngoái, tôi được đọc một bản nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dư luận Xã hội, đây là tài liệu chính thức nghiên cứu theo yêu cầu của Bộ Chính Trị . Qua đó nói rõ rằng Đảng viên bây giờ đều chán nãn và bi quan, không còn tin vào đường lối chủ nghĩa Cộng Sản và học thuyết Mác Lê-Nin nữa, Đảng viên chỉ hy vọng vào sự đổi mới của Đảng. Nhưng bây giờ Đảng đã không còn đổi mới nữa, đang đi vào ngõ cụt. Hầu hết những Đảng viên như tôi bây giờ đều mong muốn một sự thay đổi, nhưng họ lại sợ thay đổi. Lý do quan trọng nhất là họ sợ bị trả thù như lịch sử đã từng xảy ra, như Đảng đã từng làm, họ nghe thấy sự hung hăng và cực đoan của các Việt Kiều qua các lần biểu tình chống đối người trong nước qua làm họ sợ. Rồi kiểu tuyên truyền của Đảng cũng tăng thêm điều đó, nếu bạn là Đảng viên, đi họp sinh hoạt Đảng thì sẽ nghe thấy những lời lẽ cảnh báo rất nặng nề, nào là các thế lực thù địch, nào là sẽ không đội trời chung với Đảng viên, âm mưu diễn biến hòa mình có thể mất nước v.v..
Nhưng cái làm xói mòn niềm tin ở Đảng nhất là tham nhũng và đặc quyền thì Đảng chẳng có một biện pháp hiệu quả nào ngăn chặn, nếu không muốn nói là Đảng phải duy trì nó để sống và để cai trị quan chức. Cơ quan tôi và nhiều nơi khác suốt ngày bàn tán về việc ông Lê Thanh Hải đã chi ra cả trăm tỷ đồng để hối lộ cho những vị ủy viên Bộ Chính Trị vào TpHCM để xem xét việc cách chức ông ta vì dính đến vụ PCI. Giờ ông ta tuyên bố với đám đàn em kinh tài là vững như bàn thạch vì không những thế, Thủ Tướng còn nhận của ông ta mấy triệu đô la nữa. Giờ là lúc ông ta ra sức vơ vét và tạo điều kiện cho các đàn em kinh tài vơ vét để bù lại những gì đã phải chi ra để chạy cho ông ấy. Những chuyện này giờ đây tồn tại như một sự tất yếu, chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Tôi đang đứng trước một trạng thái chông chênh, giữa những lựa chọn không dễ dàng: theo hiện trạng và thói xấu của xã hội để sống dễ dàng hoặc thay đổi để ko theo nó, hay tham gia vào những sự thay đổi của người khác làm xã hội tốt hơn. Tôi muốn 2 cái sau nhưng nhiều lần đã không vượt qua được chính mình. Hàng này tôi bị buộc phải học và thực hành theo gương và đạo đức HCM nhưng toàn là những gì đạo đức giả và nụy quân tử. Tôi là người luôn kính trọng Chủ Tịch HCM ngay cả khi đã đọc được những mặt trái của Bác. Tôi giữ thái độ đó vì tôi cho rằng Bác là một con người. Nhưng cách mà Đảng đang tuyên truyền về hình ảnh và đạo đức của Bác, bắt mọi người học tấm gương của Bác là cách mà người ta thường làm để ca ngợi những vị giáo của các tôn giáo. Thật đáng buồn là những điều như vậy chẳng những không làm tôn lên hình ảnh của Bác mà ngược lại, vì Bác không có những điều cần thiết của một giáo chủ tôn giáo. Thời buổi bây giờ không còn là những thế kỷ trước, thông tin quá nhiều, nhanh và dễ kiểm chứng thì không thể tạo ra những myth để dẫn dắt lòng tin của mọi người được. Tôn giáo được tạo ra từ các myth vốn là những hiểu biết sai lầm, có thể là dối trá nhưng lại mang ý nghĩa huyền thoại, thần thoại. Người ta đang làm cho hình ảnh Bác ngày càng trở nên méo mó và dối trá.
Gần đây tôi bắt đầu tin dần vào những gì vô hình như là định mệnh, số phận, vận nước, ... Không tìm thấy căn cứ khoa học nào, nhưng có lẽ niềm tin là tâm linh, không phải biện chứng khoa học. Do vậy, tôi cũng hy vọng như nhiều người dân đang hy vọng, hồn thiêng sông núi sẽ phù hộ cho vận mệnh của đất nước. Tôi muốn nói với những người muốn mưu sự lớn và thực sự vì đất nước nhân dân, hãy nhắm vào những gì thiết thực nhất vì cuộc sống của đa số người dân, đừng có giương ngọn cờ dân chủ nhân quyền làm mục đích chính, những điều đó với người dân còn xa vời lắm. Chính quyền hiện này dù làm ra vẻ chống đối và mạnh tay với những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền; giả bộ như là sợ những điều đó đe dọa sự cầm quyền của họ nhưng thực ra họ rất mong muốn những những người đấu tranh này lao vào những mục tiêu như vậy vì chúng chẳng thể nào thu hút quần chúng trong vài chục năm nữa. Họ ra vẻ cái này là gót chân Achile của Đảng nên phản ứng rất dữ dội, làm cho những người đấu tranh cứ tưởng thật là mình đã nhắm vào đúng tử huyệt của đối thủ và cứ thế hút đầu vào đá. Những gì thiết thực đối với quần chúng thì rất nhiều, nhiều vô kể, không thể nhắm đến hết tất cả một lúc được. Những con người sáng suốt sẽ nhận ra một vài điểm thật quan trọng từ những nhu cầu này, nhấn mạnh nó, giương nó lên làm ngọn cờ để tạo ra động lực cho đa số dân chúng thì mới có thể tạo ra lực lượng và thế lực thay đổi cái hiện nay được. Điều đáng mừng là một vài năm gần đây đã thấy xuất hiện vài người có tầm nhìn như vậy, không lao vào những khẩu hiệu dân chủ nhân quyền mà nhìn được những mấu chốt từ những gì rất thiết thực. Tôi có hân hạnh được trao đổi với những người như vậy trên blog và cảm nhận được sức mạnh tư duy của họ cho dù họ không nói gì về điều đó.
Nếu ai muốn copy bài này để phổ biến thì cứ tự nhiên làm đừng hỏi ý kiến tôi. Mà cũng mong các bạn hãy làm điều đó vì có thể một ngày nào đó, tôi không đủ sự can đảm, không vượt qua nổi sự hèn nhát nên sẽ xóa hẳn cái blog này. Tôi đã từng nghe cánh an ninh nói rằng sẽ dựa vào quan hệ của con rễ Thủ Tướng, là Việt Kiều trong giới tài phiệt, can thiệp với Yahoo để “lôi ra ánh sáng” kẻ nào là Change We Need để trị tội vì đã “vu khống” thanh danh của gia đình “phò mà”. Chuyện ấy cũng vài tháng nay rồi nhưng vẫn thấy Change tiếp tục viết bài, có thể là họ không làm được, và cũng có thể là chưa làm được. Nếu một ngày nào đó mọi người thấy blog này biến mắt hẳn thì xin hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi rất biết ơn ai đó copy bài này về blog của mình để những gì tôi viết còn lưu lại được.
Đa số Đảng viên và quan chức hiện nay đều hèn nhát như tôi vậy, những người dũng cảm có tư cách thì rất ít, những người này đều không lên cao được. Những kẻ chức vụ càng cao thì không những hèn mà còn nhát, thượng đội hạ đạp. Bản chất bọn chúng là những kẻ sợ sệt đủ thứ, chúng chỉ hung hăng khi nắm quyền lực trong tay và đối xử thô bạo với kẻ dưới hoặc những người không có chút quyền gì. Tôi đảm bảo rằng, khi có một sự thay đổi bọn người này là những kẻ trốn chạy đầu tiên hoặc quay ngoắc tức thì theo lực lượng mới. Bọn chúng đa số (tôi là thiểu số) đều là những kẻ giàu có, giờ thì lắm tiền nhiều của, sợ chết và sẵn sàng trở thành kẻ phản bội cho người khác sai bảo nếu được đảm bảo rằng không làm gì bọn chúng.
Sự sụp đổ và thay đổi là chắc chắc và không thể tránh khỏi, nhiều người bảo rằng sẽ rất nhanh, nhưng cũng có người bảo rằng sẽ chưa thể trong một hai năm nữa. Tôi thì nghĩ điều đó không tùy thuộc vào Đảng, vào Chính quyền nữa, cái này ngoài khả năng của họ rồi. Nó tuỳ thuộc vào lực lượng thay đổi có thể hành động lúc nào thì lúc đó sẽ có sự thay đổi. Còn thay đổi như thế nào thì lại tuỳ thuộc vào cái lực lượng này có muốn làm điều tốt cho người dân hay không. Thật là khủng khiếp nếu đất nước này tránh vỏ dư gặp vỏ dừa.
Hãy tha thứ cho tôi nêu ai đó vô tình bị xúc phạm từ những điều tôi viết, nhưng tôi vẫn tin những người đó rất ít, đếm trên đầu ngón tay. Tạm biệt mọi người, cũng có thể là vĩnh biệt…. Chúc mọi người vui khỏe và an toàn, chúc Việt Nam thay đổi tốt đẹp.
Tôi đã thực sự ân hận vì đã vào Đảng.
http://cpj.org/reports/2009/04/10-worst-countries-to-be-a-blogger.php
CPJ names the worst online oppressors. Booming online cultures in many Asian and Middle Eastern nations have led to aggressive government repression. Burma leads the dishonor roll.
New York, April 30, 2009—With a military government that severely restricts Internet access and imprisons people for years for posting critical material, Burma is the worst place in the world to be a blogger, the Committee to Protect Journalists says in a new report. CPJ’s “10 Worst Countries to be a Blogger” also identifies a number of countries in the Middle East and Asia where Internet penetration has blossomed and government repression has grown in response.
“Bloggers are at the vanguard of the information revolution and their numbers are expanding rapidly,” said CPJ Executive Director Joel Simon. “But governments are quickly learning how to turn technology against bloggers by censoring and filtering the Internet, restricting online access and mining personal data. When all else fails, the authorities simply jail a few bloggers to intimidate the rest of the online community into silence or self-censorship.”
Relying on a mix of detentions, regulations, and intimidation, authorities in Iran, Syria, Saudi Arabia, Tunisia, and Egypt have emerged as the leading online oppressors in the Middle East and North Africa. China and Vietnam, where burgeoning blogging cultures have encountered extensive monitoring and restriction, are among Asia’s worst blogging nations. Cuba and Turkmenistan, nations where Internet access is heavily restricted, round out the dishonor roll.
“The governments on the list are trying to roll back the information revolution, and, for now, they are having success,” Simon added. “Freedom of expression groups, concerned governments, the online community, and technology companies need to come together to defend the rights of bloggers around the world.”
CPJ issued its report to mark World Press Freedom Day, May 3, and to call attention to online repression, a great emerging threat to press freedom worldwide. CPJ considers bloggers whose work is reportorial or fact-based commentary to be journalists. In 2008, CPJ found, bloggers and other online journalists were the single largest professional group in prison, overtaking print and broadcast journalists for the first time.
In compiling this list, CPJ studied conditions for bloggers in countries around the world. CPJ staff consulted with Internet experts to develop eight criteria that included governments’ use of filtering, monitoring, and regulation; authorities’ use of imprisonments and other forms of legal harassment to deter critical blogging; and the extent and openness of Internet access. For further explanation of CPJ’s methodology, click here.
WORST COUNTRIES TO BLOG
1. BURMA
Burma, which heavily censors print and broadcast media, has also applied extensive restrictions on blogging and other Internet activity. Private Internet penetration is very small—only about 1 percent, according to the Internet research group OpenNet Initiative—so most citizens access the Internet in cybercafés. Authorities heavily regulate those cafés, requiring them, for example, to enforce censorship rules. The government, which shut down the Internet altogether during a popular uprising in 2007, has the capability to monitor e-mail and other communication methods and to block users from viewing Web sites of political opposition groups, according to OpenNet Initiative. At least two bloggers are now in prison.
Lowlight: Blogger Maung Thura, popularly known as Zarganar, is serving a 59-year prison term for disseminating video footage after Cyclone Nargis in 2008.
2. IRAN
Authorities regularly detain or harass bloggers who write critically about religious or political figures, the Islamic revolution, and its symbols. The government requires all bloggers to register their Web sites with the Ministry of Art and Culture. Government officials claim to have blocked millions of Web sites, according to news reports. A newly created special prosecutor’s office specializes in Internet issues and works directly with intelligence services. Pending legislation would make the creation of blogs promoting “corruption, prostitution, and apostasy” punishable by death.
Lowlight: Blogger Omidreza Mirsayafi, jailed for insulting the country’s religious leaders, died in Evin Prison in March under circumstances that have not been fully explained.
3. SYRIA
The government uses filtering methods to block politically sensitive sites. Authorities detain bloggers for posting content, even third-party material, deemed to be “false” or detrimental to “national unity.” Self-censorship is pervasive. In 2008, the Ministry of Communications ordered Internet café owners to get identification from all patrons, to record customer names and times of use, and to submit the documentation regularly to authorities. Human rights groups noted that authorities harass and detain bloggers perceived as antigovernment.
Lowlight: Waed al-Mhana, an advocate for endangered archaeological sites, is on trial for a posting that criticized the demolition of a market in Old Damascus.
4. CUBA
Only government officials and people with links to the Communist Party have Web access. The general population goes online at hotels or government-controlled Internet cafés by means of expensive voucher cards. A small number of independent bloggers such as Yoani Sánchez detail everyday life and offer criticism of the regime. Their blogs are hosted outside the country and are largely blocked on the island. Two independent bloggers tell CPJ that they are harassed by authorities. Only pro-government bloggers can post their material on domestic sites that can be easily accessed.
Lowlight: The government now jails 21 writers who were on the leading edge of online journalism in the early part of the decade. These writers, all but one of whom was jailed in 2003, phoned or faxed their material to overseas Web sites for posting.
5. SAUDI ARABIA
An estimated 400,000 sites are blocked inside the kingdom, including those that tackle political, social, or religious issues. Self-censorship is widespread. Aside from “indecent” material, Saudi Arabia blocks “anything contrary to the state or its system,” a standard that has been interpreted liberally. In 2008, influential clerics called for harsh punishment, including flogging and death, for online writers guilty of posting material deemed heretical.
Lowlight: Blogger Fouad Ahmed al-Farhan was jailed without charge for several months in 2007 and 2008 for promoting reform and the release of political prisoners.
6. VIETNAM
Bloggers have daringly tried to fill the gap in independent news that is left by the traditional state-controlled media. The government has responded with more regulation. Authorities have called on international technology companies such as Yahoo, Google, and Microsoft to provide information about bloggers who use their platforms. Last September, prominent blogger Nguyen Van Hai, also known as Dieu Cay, was sentenced to 30 months in prison on tax evasion charges. CPJ research shows the charges were in reprisal for his blogging.
Lowlight: In October 2008, the Ministry of Information and Communication created a new agency tasked with monitoring the Internet.
7. TUNISIA
Internet service providers are required to submit IP addresses and other identifying information to the government on a regular basis. All Internet traffic flows through a central network, allowing the government to filter content and monitor e-mails. The government employs an array of techniques to harass bloggers: conducting surveillance, restricting bloggers’ movements, and undertaking electronic sabotage. Online writers Slim Boukhdhir and Mohamed Abbou have served jail time for their work.
Lowlight: In a March address, President Zine El Abidine Ben Ali warned writers against examining government “mistakes and violations,” saying it was “an activity that is unbecoming of our society and is not an expression of freedom or democracy.”
8. CHINA
With nearly 300 million people online—more than any other country in the world—China has a vibrant digital culture. But Chinese authorities also maintain the world’s most comprehensive online censorship program, one emulated by many other countries. The government relies on service providers to filter searches, block critical Web sites, delete objectionable content, and monitor e-mail traffic. Because China’s traditional press is tightly controlled, bloggers often break news and provide provocative commentary. Blogs, for example, played prominent roles in spreading news and information about the 2008 Sichuan earthquake. But bloggers who go too far in promoting unpopular views or reporting sensitive information can find themselves in jail. At least 24 online writers are now in prison, CPJ research shows.
Lowlight: In 2008, the National Office for Cleaning Up Pornography and Fighting Illegal Publications announced that it had removed more than 200 million “harmful” online items during the prior year.
9. TURKMENISTAN
President Gurbanguly Berdymukhammedov promised to open his isolated country to the world by providing public Internet access. But when the country’s first Internet café opened in 2007, it was guarded by soldiers, connections were uneven, the hourly fee was prohibitively high, and authorities monitored or blocked access to certain sites. The Russian telecommunications company MTS, which entered the Turkmen market in 2005, started offering Web access from mobile phones in June 2008, but service agreements require customers to avoid Web sites critical of the Turkmen government.
Lowlight: Turkmentelecom, the state Internet service provider, routinely blocks access to dissident and opposition sites, while it monitors e-mail accounts registered with Gmail, Yahoo, and Hotmail.
10. EGYPT
Authorities block only a small number of Web sites, but they monitor Internet activity on a regular basis. Traffic from all Internet service providers passes through the state-run Egypt Telecom. Authorities regularly detain critical bloggers for open-ended periods. Local press freedom groups documented the detention of more than 100 bloggers in 2008 alone. Although most bloggers were released after short periods, some were held for months and many were kept without judicial order. Most detained bloggers report mistreatment, and a number have been tortured.
Lowlight: Blogger Abdel Karim Suleiman, known online as Karim Amer, is serving a four-year prison term on charges of insulting Islam and Egyptian President Hosni Mubarak.
METHODOLOGY
In consultation with Internet experts, CPJ developed eight questions to assess blogging conditions worldwide. The questions:
Based on these criteria, CPJ regional experts nominated countries for this list. The final ranking was determined by a poll of CPJ staff and outside experts.